Christin Ditchfield
“Bạn ở đâu vào ngày 11 tháng 9 năm 2001?”
Lời không mô tả được bi kịch không thể tin – sự hủy phá – của ngày gây chết chóc. Lúc 8:45 sáng, một chiếc máy bay do những tên khủng bố dùng vũ lực bắt phi công đâm sầm vào tòa cao ốc phía bắc của Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế ở thành phố Nữu Ước. Vài phút sau đó, một chiếc máy bay khác phóng nhanh vào tòa phía nam. Những trận bùng nổ đồ sộ làm tan nát rất nhiều tầng lầu của cả hai tòa công sở. Trong lúc những công nhân hoảng sợ ở những tần thấp hơn chen lần để di tản, thì chiếc máy bay thứ ba ở cách xa vài dặm đâm sầm vào Tòa Quân Sự Năm Góc ở Washington, D.C. Trước khi nó có thể đạt đến mục tiêu đã được dự định, thì mũi máy bay thứ tư đâm bổ xuống một cánh đồng ở Pennsylvania, giết chết mọi người trong máy bay. Trở về thành phố Nữu Ước, các người xem hoảng hốt nhìn khi hết tầng lầu này đến tần lầu khác của tòa hai tòa 110-tầng xụp đổ trên đầu của các công nhân cứu nguy, công nhân chữa cháy, và những nhân viên cảnh sát. Continue reading “Dưới Sự Tấn Công”


“Quý ông, xin bắt đầu máy xe!”Những người hâm mộ trên thế giới thật rộn ràng với những từ ngữ báo hiệu sự bắt đầu của những lời hứa hẹn của một cuộc đua đem đến niềm vui. Họ kéo tới tiếng gầm của những bộ máy xe, vận tốc không tưởng tượng nổi, sự mãnh liệt, màn kịch, và sự đồng ý, sự nguy hiểm. Sự cạnh tranh thì mãnh liệt. Tâm trạng cháy bùng lên khi những đối thủ thử thách lẫn nhau cho vị trí trên trường đua. Nó cần có một chất lượng về sự tinh xảo và sự tập trung, sự làm việc chung và chiến lược – và dĩ nhiên, một chiếc xe tốt – cho một đội đua xe để tránh thảm họa và sự hiện ra chiến thắng tại lá cờ quyết định.