Dưới Sự Tấn Công

Christin Ditchfield

“Bạn ở đâu vào ngày 11 tháng 9 năm 2001?”

Lời không mô tả được bi kịch không thể tin – sự hủy phá – của ngày gây chết chóc. Lúc 8:45 sáng, một chiếc máy bay do những tên khủng bố dùng vũ lực bắt phi công đâm sầm vào tòa cao ốc phía bắc của Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế ở thành phố Nữu Ước. Vài phút sau đó, một chiếc máy bay khác phóng nhanh vào tòa phía nam. Những trận bùng nổ đồ sộ làm tan nát rất nhiều tầng lầu của cả hai tòa công sở. Trong lúc những công nhân hoảng sợ ở những tần thấp hơn chen lần để di tản, thì chiếc máy bay thứ ba ở cách xa vài dặm đâm sầm vào Tòa Quân Sự Năm Góc ở Washington, D.C. Trước khi nó có thể đạt đến mục tiêu đã được dự định, thì mũi máy bay thứ tư đâm bổ xuống một cánh đồng ở Pennsylvania, giết chết mọi người trong máy bay. Trở về thành phố Nữu Ước, các người xem hoảng hốt nhìn khi hết tầng lầu này đến tần lầu khác của tòa hai tòa 110-tầng xụp đổ trên đầu của các công nhân cứu nguy, công nhân chữa cháy, và những nhân viên cảnh sát.

Chỉ trong khoảnh khắc – trước khi bất cứ người nào thật sự hiểu được điều gì đang diễn ra – thì hàng ngàn mạng sống đã mất.

Nước Mỹ bị choáng váng. Không điều nào như điều này đã bao giờ xảy ra trong lịch sử của đất nước, hoặc thậm chí của thế giới. Các chính trị gia và các học giả uyên thâm đã vật lộn để đặt thảm họa vào viễn cảnh, so sánh với những biến cố thê thảm như thế như là vụ ám sát vị Tổng Thống John F. Kennedy, Cuộc Khủng Khoảng Tên Lửa Cu Ba, và Trận Bom Nổ của Thành Phố Oklahoma. Những người khác khẳng định rằng đây là “Bến Cảng Ngọc của thế kỷ 21”, “Một Ngày Mới Của Sự Ô Nhục”. Tổng thống Bush gọi những trận tấn công khủng bố là “Nnhững động tác chiến tranh”. Toàn bộ thế hệ bây giờ hỏi nhau, “Bạn ở đâu vào ngày 11 tháng 9?”

Đối với hàng ngàn người ở Trung Tâm thương Mại Quốc Tế và Tòa Quân Sự Năm Góc, câu trả lời thì đơn giản: “Tại sở làm”. Nó đã bắt đầu như bất cứ một ngày bình thường khác. Những người nam và người nữ, những cha mẹ và những ông bà, những công nhân hành chính, những khách viếng thăm và khách du lịch – tất cả họ chỉ làm việc của cuộc sống hằng ngày. Di chuyển trên các thang máy, ngồi nơi bàn làm việc, nói chuyện với người cùng sự nơi hành lang, hoặc nói chuyện điện thoại. Chưa bao giờ trong những giấc mơ hoang vu nhất của họ mà họ có thể tưởng tượng rằng một chiếc trực thăng thương mãi đến đâm xuyên qua những cánh cửa sổ văn phòng của họ, phá sạch mọi thứ. Họ không biết rằng hơi thở kế tiếp của họ sẽ là hơi thở cuối cùng, rằng trong chốc lát họ sẽ được đưa vào cõi đời đời.

Vài người trong chúng ta biết. Không biết làm sao, mặc dù sự thật của cái chết, nhưng tất cả chúng ta cảm thấy không thể vượt qua được. Chúng ta nghĩ rằng những điều chúng ta thấy trong tin tức không thể xảy đến với chúng ta. Chúng ta bị tắc nghẽn trong sự sống hàng ngày – làm việc, thanh toán hóa đơn, chạy việc vặt – hiếm khi suy nghĩ đến cõi đời đời. Ít người – nếu bất cứ ai đó trong chúng ta – thức giấc vào buổi sáng suy nghĩ, Hôm nay có thể là ngày cuối cùng của tôi trên đất.

Những không sớm thì muộn, bằng cách này hay cách khác, điều đó xảy đến với chúng ta. Kinh Thánh có chép rằng tất cả chúng ta “phải chết một lần, rồi chịu phán xét” (Hêbơrơ 9:27). Sự thật là mỗi một người trong chúng ta một ngày kia sẽ chết. Không ai trong chúng ta biết chắc thời gian đó đến như thế nào và khi nào. Đối với hầu hết chúng ta, đó là một điều bất ngờ hoàn toàn. Và rồi chúng ta sẽ đối diện sự phán xét. Chúng ta sẽ được gọi để tính sổ về mọi tội lỗi và thiếu sót của chúng ta. Chúng ta sẽ phải đền tội – trừ khi chúng ta đặt đức tin mình vào Đức Chúa Giê-xu Christ. “Vì tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời” (Rô-ma 6:23).

Đức Chúa Giê-xu đã chết trên thập tự giá để đền tội cho chúng ta. Nếu chúng ta tin Ngài vàtiếp nhận sự tha thứ của Ngài, thì tội lỗi của chúng ta được đền trả và chúng ta có thể đối diện với sự phán xét mà không sợ hãi. Chúa Giê Xu giải thích, “Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin Ta thì sẽ sống, mặc dù đã chết rồi; còn ai sống và tin Ta thì không hề chết” (Giăng 11: 25-26).

Nếu chúng ta đặt đức tin mình vào Đấng Christ, thì chúng ta không phải sống trong sự sợ hãi của cái chết. Chúng ta có thể vui mừng, biết rằng Đức Chúa Trời đã õsắm sẵn nhà trên trời cho chúng ta và một ngày kia chúng ta sẽ sống với Ngài ở đó mãi mãi. Chúng ta có thể nghĩ ngơi chắc chắn rằng chúng ta sẵn sàng bất cứ điều gì xảy ra trên đường của chúng ta.

Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, hàng ngàn người đi vào cõi đời đời trong bồi hồi. Vài người thì sẵn sàng; người khác thì không. Còn bạn thì sao? Bạn có sẵn sàng hôm nay không?

Nếu bạn chưa tiếp nhận Đấng Christ là Cứu Chúa của bạn, đừng trì hoãn một ngày khác! Hãy tận dụng thời gian ngay bây giờ để mời Ngài vào cuộc đời của bạn. Hãy xưng tội. Tiếp nhận sự tha thứ của Ngài và món quà sống đời đời.

Bạn có thể cầu nguyện như thế này:

“Kính lạy Chúa Giê-xu yêu dấu, con biết rằng con là một tội nhân cần một Cứu Chúa. Con cám ơn Ngài đã chết thế cho con trên thập tự giá. Cám ơn Ngài ban cho con sự sống đời đời. Xin Ngài giúp con sống một đời sống trong cách làm đẹp lòng Ngài, bất cứ lúc nào Ngài cho con ở trên đất này. Con trong đợi sống đời đời trên Thiên Đàng với Ngài. Amen.”

Do Lê Ái Huệ chuyển ngữ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s