Sống có Hy Vọng: Dù Cuộc Đời Có Ra Sao

Với nét khôi hài nhưng chân thành, một sinh viên nhiễm HIV muốn chia xẻ với các bạn về những kinh nghiệm sống có hy vọng cho dù hoàn cảnh có ra sao.


Steve Sawyer

Vào những năm 1980, Steve Sawyer, một bệnh nhân bị rối loạn máu, nhiễm vi trùng HIV và vi trùng gan hoá C từ những nguồn máu không có màn che. Sau nhiều năm, lúc 19 tuổi, biết mình sắp chết, Steve trải qua những năm tháng còn lại của mình đến thăm hàng trăm khuôn viên trường cao đẳng, chia xẻ với các bạn sinh viên những điều mà cậu ta học được làm thế nào sống hy vọng và bình an giữa cảnh đời đen tối của mình. Hàng ngàn sinh viên đã nghe Steve nói chuyện muốn kể lại cho bạn về niềm hy vọng và tình yêu của Thượng Đế đã biến đổi cuộc đời họ mãi mãi. Câu chuyện sau đây do Steve đã trình bày tại trường Đại Học Santa Barbara ở California.

Xa xa ngoài bờ biển Maine, chiếc Hải quân chìm vào trong màn sương mù dày đặc. Đêm nay, viên chuẩn uý Hải quân nhìn thấy ngọn đèn sáng ở đằng xa, và lập tức liên lạc cho thuyền trưởng biết, “Ở đằng xa có ánh điện sáng hướng thẳng về phía chúng ta, thuyền trưởng cần chúng tôi làm gì?” Thuyền trưởng bảo viên chuẩn úy bật tín hiệu cho tàu lớn, điều khiển đổi hướng. Tàu lớn đáp tín hiệu, “Không được, tàu bạn cần chuyển hướng” . Thuyền trưởng lại bảo viên chuẩn uý ra lệnh tàu lớn đang tiến đến gần cần phải chuyển hướng ngay lập tức. Và cũng như lần trước, tàu lớn trả lới, “Không, tàu bạn cần đổi hướng.” Cố gắng lần cuối, viên chuẩn úy ra tín hiệu cho tàu lớn, “Theo lệnh từ thuyền trưởng của Tàu Chiến Hải Quân Hữu Hạng của Mỹ, tàu bạn cần chuyển hướng ngay lập tức.” Câu trả lời, “Không, tàu bạn cần chuyển hướng. Đây là Tàu Hải Đăng.”

Câu chuyện trên cho chúng ta cách giải quyết những đau đớn và đau khổ của con người. Chúng ta luôn muốn những hoàn cảnh xung quanh chúng ta thay đổi, thay vì thay đổi chính mình để đáp ứng với hoàn cảnh.

Cuộc đời tôi là một minh hoạ về điều này. Tôi được sinh ra đã mang bệnh rối loạn máu, sự rối loạn máu gây cho xương cốt và những khớp xương xưng phồng lên mà không biết lý do vì sao. Bệnh rối loạn này chỉ được chữa trị bằng một chất đạm protein tích từ những nguồn máu của những người hiến máu. Và rồi, một thời điểm nào đó vào giữa 1980 đến 1983, một trong những nguồn hiến máu vào phần tích lũy của tôi bị nhiễm vi trùng HIV. Hậu qủa là tôi nhận toàn bộ số thuốc chữa từ nguồn tích máu (có lẽ hàng trăm) nhiễm HIV. Sau đó tôi cũng bị nhiễm vi trùng gan hoá C luôn.

Thật vậy, mãi cho đến 1990 khi tôi còn là sinh viên năm thứ hai cấp trung học, không ai nói cho tôi biết tôi là bệnh nhân HIV. Rồi lúc tôi được biết mình bị nhiễm HIV, phản ứng đầu tiên của tôi tỏ ra bình thường như khi chúng ta mắc phải một nan đề nào đó mà chúng ta không giải quyết được. Tôi chỉ từ chối mình là nạn nhân HIV và cố giả vờ như không có. HIV không làm đau như bệnh rối loạn máu. Với bệnh rối lọan máu, khi các khớp xương và các cơ bắp bị xưng lên, thì rất là đau. Nhưng HIV không có triệu chứng bên ngoài. Bạn không thể để ý được điều gì, như vậy thật dễ dàng giả vờ như không có. Ba mẹ của tôi cũng đã từng giải quyết như vậy. Họ noí, “Con trông có vẻ khỏe lắm, có vẻ tốt lắm, như vậy là con không có vấn đề gì.”

Một ví dụ rõ hơn về tội từ chối này được tìm thấy trong cuốn phim “Trong cuộc truy tìm Holy Grail” của Monty Python. Ở một hồi cảnh, nhà Vua Arthur cỡi ngựa vào khu rừng, và bất ngờ gặp tên hiệp sĩ mặc giáp đen. Tên hiệp sĩ đón đường nhà Vua, và như vậy Vua Arthur thấy mình không thể đi qua được nếu mình thua trận với tên hiệp sĩ này. Và rồi cuộc chiến xảy ra và Vua Arthur đã chém đứt cánh tay của tên hiệp sĩ da đen này. Vua Arthur hạ gươm vào vỏ, cuối đầu và dắt bộ qua, nhưng tên hiệp sĩ nói, “Không được đi!” Nhà vua Arthur nói, “Ta đã chém đứt cánh tay mày rồi!” Tên hiệp sĩ nhìn vào cánh tay bị chém đứt, nói, “Không! Không được đi!” Vì vậy Vua Arthur nhìn xuống đất và nói, “Cánh tay mày ở đằng kia kìa!” Và tên hiệp sĩ nói, “Đó chỉ là vết thương thể xác.” Vua Arthur nghĩ rằng mình cần làm cho gã này bị tàn tật thật là nặng mới đi qua được. Và như vậy cuộc chiến tiếp tục và Vua Arthur chém đứt tất cả tứ chi của tên hiệp sĩ này cho đến lúc chỉ còn lại thân hình với cái đầu trên mặt đất. Khi Vua Arthur cưỡi ngựa qua, bạn chỉ có thể nghe tên hiệp sĩ kêu gào thật đau đớn, “Đồ hèn, hãy trở lại đây, ta sẽ cắn đứt đầu gối mày ra!”

Ồ, không cần phải nói, tên hiệp sĩ này đang từ chối. Anh ta không thể đối diện với sự việc là mình đa õbại trận. Và mặc dù đây chỉ là ví dụ khôi hài về bài học từ chối, nhưng những nguy hiểm của nó rất và rất thật. Nếu tôi tiếp tục từ chối mình bị nhiễm HIV, tôi có thể không làm theo những lời đề phòng đáng cân nhắc bằng những vết cắt rất nhỏ trên các ngón tay của mình, hoặc những việc tương tự như vậy, và tôi cũng có thể làm cho người nào đo ùđau đớn hoặc là giết hại người. Nhưng bản thân bạn cũng gặp phải những nguy hiểm khi bạn từ chối một điều gì đo ù rất là nguy hiểm và rất đau đớn. Khi bạn muốn đẩy một điều gì đó trong một thời gian khá lâu, rồi cố giả vờ không có điều gì xảy ra, thì bạn không tránh khỏi những nguy hiểm. Và cuối cùng nó sẽ bùng nổ.

Tôi có thể từ chối mình là nạn nhân HIV gần suốt ba năm. Tuy nhiên, khi tôi vào năm thứ tư cấp trung học, tôi rất là yếu. Những triệu chứng của căn bệnh bắt đầu lộ ra. Những tế bào hình T là những bạch huyết cầu kháng sinh với tình trạng nhiễm trùng, và bạn sẽ biết bạn là nạn nhân HIV hay là nạn nhân AIDS là do số tế bào hình T trong cơ thể bạn. Khi số tế bào hình T giảm dưới 200, thì AIDS đang phát triển rất mạnh trong bạn. Và rồi, số tế bào hình T của tôi là 213 và đang giảm dần. Tôi yếu hẳn đi, và rất xanh xao, và tôi không thể tiếp tục ăn uống gì được. Tôi không còn giả vờ là mình không có HIV bởi vì nó lộ ra rất thật, rất thật.

Từ chối không còn là một sự chọn lựa, vì vậy tôi tìm một phương pháp mới để giải quyết mọi điều mà mình đang trải qua. Điều đầu tiên là tôi muốn chửi rủa người nào đó. Tôi nghĩ mình sẽ tốt hơn nếu một ai đó bước đến gần mình và nói, “Này, Steve, mình (tôi) lấy làm tiếc vì đó là lỗi bạn.” Vì vậy đầu tiên tôi quyết định chửi bới toàn bộ những người mắc phải bệnh đồng tình luyến ái. Thật là dễ dàng qúa. Nhưng sau khi tôi nghĩ về điều đó, tôi nhận ra rằng mình thật là ngốc chỉ vì vấn đề của mình, mà phải chửi rủa toàn nhóm người đó. Sau đó, tôi quyết định nguyền rủa Đức Chúa Trời. Thật sự lúc này tôi chưa tin Đức Chúa Trời, nhưng tôi hình dung là có ai đó đang kiểm soát tình trạng bệnh hoạn của mình, thì chỉ có Đức Chúa Trời. Vì vậy, tôi nguyền rủa Đức Chúa Trời.

Khi trong thân thể bạn có một chỗ nào đó bị đau, thật là đau, thì bạn thường tỏ ra giận dữ. Và cuối cùng nổi cơn thịnh nộ. Bây giờ, tôi điên đầu khi giải quyết những vấn đề của mình. Bất cứ lúc nào ai đó nói điều gì làm cho tôi khó chịu, tôi nổi khùng với họ. Đấm tường. Phá nhà, phá cửa. Những việc đại khái như vậy.

Nhưng tôi thấy giận giữ chỉ làm cho mình thêm phiền hơn, điều đó sẽ khiến bạn hành động không có lý trí chút nào. Tồi tệ hơn nữa, suốt qúa trình hỗn loạn đó, bạn cũng gây tổn thương đến những người thân của mình. Tốt hơn là kêu khóc khi giải quyết những vấn đề của mình, vì sẽ không làm hại ai, và cảm thấy thoải mái hơn.

Và rồi, có lần tôi ở trong phòng và lúc tôi ở giai đoạn cuối của căn bệnh. Tôi rất yếu và mất hết trọng lượng. Tôi kêu gào, vừa đấm tường vừa thề rủa Đức Chúa Trời, và rồi ba tôi bước vào. Ông đóng cửa lại. Ba tôi là kẻ cai nghiện rượu. Qua AA ông biết được quyền lực cao tay hơn, ông đã học biết Đức Chúa Trời. Cha tôi nhìn tôi rồi nói, “Ba biết con, Steve à, ba không thể giúp được gì cho con. Các bác sĩ của con không thể giúp con được. Mẹ của con không thể giúp con. Con cũng không thể giúp chính con được. Một Đấng duy nhất có thể giúp con ngay lúc này là Đức Chúa Trời.” Và ông ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Bây giờ, tôi hết nguyền rủa Đức Chúa Trời, và tôi cũng không nghĩ mình là hoàn toàn tốt để kêu xin Ngài giúp đỡ. Nhưng tôi không còn một lựa chọn nào khác. Tôi qùy gối, rồi khóc và thưa với Chúa, “Lạy Chúa, nếu Ngài ở đó, xin Ngài giúp con, thì con sẽ giúp Ngài.” Ồ, trong chốc lát, tôi lấy lại toàn bộ trọng lượng. Số tế bào hình T nhảy lên khoảng 365, thật là tốt. Và tôi cảm thấy khỏe. Tôi cảm thấy mạnh y hệt như vậy đó. Và tôi suy nghĩ, “Được lắm, cám ơn Đức Chúa Trời. Tạm biệt Ngài. Thật là tốt. Tạm biệt.”

Tốt nghiệp trung học xong, tôi vào trường cao đẳng thi chuyển cấp vào mùa hè trước năm thứ nhất. Đây cũng chính là lúc tôi gặp bạn cùng phòng với tôi. Tôi đến đó và hoàn tất kỳ thi, và rồi gặp cậu bé có dáng người cao ráo, có nước da đỏ hung. Cậu bé nói, “Chào, bạn trông có vẻ bình thường đó chứ. Có muốn làm bạn cùng phòng với tôi không?” Và rồi tôi suy nghĩ, được thôi, nhưng bạn không được .”Hãy nhớ là .” Chúng tôi về cùng phòng, thật vậy chúng tôi thân nhau lắm. Tôi phát hiện bạn cùng phòng với tôi là Cơ Đốc Nhân. Đối với tôi, Cơ Đốc Nhân là đạo đức giả, hay chỉ trích, và hay chiếu cố. Đó là những gì tôi cho là Cơ đốc nhân. Nhưng bạn cùng phòng với tôi thì khác.

Bạn tôi khó có thể đọc sách. Tôi để ý khi cậu ta ngồi học và rồi bước đến chỗ gây khó chịu — chỗ mà tôi đấm tường và phá hủy đồ đạc—cậu ta chỉ dừng lại, nhắm mắt, cầu nguyện, và hít một hơi, rồi trở về chỗ học. Điều đó đã làm tôi dịu hẳn đi. Tôi ngẫm nghĩ, “làm sao mày không phá vỡ một cái gì đó? Mày phải đập vỡ cái gì đo ùchứ!” Tôi ngạc nhiên là cậu ta có thể làm được điều này.

Vào kỳ nghỉ xuân, bạn cùng phòng với tôi mời tôi đi nghỉ tại bờ biển Daytona. Khi đến đó, bạn tôi bắt đầu nói chuyện với một gã bên cạnh chúng tôi tại bờ biển. Lúc đầu, chúng tôi chỉ nói những chuyện lặt vặt, rất bình thường. Sau đo ùbạn tôi đi vào những vấn đề sâu hơn, mang tính nặng nề hơn. Tôi không muốn xen vào những chuyện đó. Tôi đã đauá tranh rất nhiều. Thật là ngoan cố khi bạn biết mình sắp chết ở cái tuổi thanh niên như vậy. Và tôi thật sự không muốn nói chuyện với gã thanh niên lạ mặt ở bờ biển, vì vậy tôi rút lui. Họ vẫn tiếp tục nói, và cuối cùng, là một Cơ Đốc Nhân bạn tôi cố giải thích mình tin cái gì. Tôi luôn mang hình ảnh về một Cơ Đốc Nhân là gì, nhưng không bao giờ biết họ tin hay suy nghĩ điều gì. Vì vậy, tôi lắng nghe những gì bạn tôi nói.

Tôi không biết tôi có thể giải thích đầy đủ như bạn tôi không, nhưng cậu ta nói cái gì đo ùnhư thế này, “Rõ ràng, tôi tin Đức Chúa Trời. Và tôi tin Đức Chúa Trời tạo nên chúng ta trong mối liên hiệp với Ngài. Nhưng chúng ta không muốn ở trong mối liên hiệp với Ngài, vì vậy chúng ta đẩy Ngài ra khỏi cuộc đời mình. Đẩy Đức Chúa Trời ra khỏi, đo ùlà phản loạn –tích cực hay tiêu cực phản loạn, chống lại Đức Chúa Trời — theo lời Kinh Thánh đó là tội lỗi. Tôi không thích từ “tội lỗi”, vì vậy tôi nghĩ tội lỗi là đẩy Đức Chúa Trời ra khỏi. Bởi chúng ta được tạo dựng trong mối liên hệ với Ngài, và vì chúng ta đã đẩy Ngài ra khỏi cuộc đời mình, thì chúng ta phải bị phạt. Hình phạt vì tội phản loạn với Đức Chúa Trời là sự chết, nghĩa là chúng ta đáng chết. Và có cái chết tinh thần, đó là chúng ta sẽ xa cách Đức Chúa Trời. Tôi nghĩ, ồ thật là vui qúa.

Vì vậy, tôi nói, “Nhưng Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta.” Và bạn tôi trả lời, “Nhưng Đức Chúa Trời cũng rất công bình. Tình yêu thương không công bình thì không có nghĩa gì hết.” Điều đo ùthật sự làm cho tôi suy nghĩ. Vì vậy bạn tôi nói, “Hãy tưởng tượng xem người mà bạn chăm sóc nhiều nhất trên thế giới, người mà ngay tức khắt cho bạn cả một cuộc đời. Rồi thử tưởng tượng chính bạn lại xua đuổi người đó, không gặp lại trong thời gian khá lâu. Rồi một ngày kia, bạn gặp người đó cách xa 50 thươcù, bạn chạy đến, giang rộng đôi tay mình ra, nhưng bạn dừng lại và nói: “Không mày đã đayå tôi ra khỏi rồi, có nhớ không?” Bây giờ thử tưởng tượng bạn đayå Đức Chúa Trời, tình yêu cao cả nhất trên thế gian này ra khỏi cuộc đời mình.”

Rồi tôi nghĩ, “Chà, như vậy không ổn rồi.” Nhưng bạn tôi nói, “Ồ, may thay, không thể kết thúc ở đayâ.” Vì Đức Chúa Trời rất yêu chúng ta, chăm sóc chúng ta chu đaó, Ngài quyết định đền tội thay cho chúng ta. Đức Chúa Trời đã sai Con Một của Ngài, là Đức Chúa Giê Xu, chết trên thập tự giá thế cho chúng ta. Và vì Chúa Giê Xu (là Đức Chúa Trời khi sống trong xác thịt), đã không có tội, nên Ngài có thể đêàn tội cho người khác. Ngài đã đền tội thế cho chúng ta.”

Và bạn tôi nói tiếp, “Rồi sau ba ngày Chúa Giê Xu từ kẻ chết sống lại. Ngài đã đắc thắng tử thần và ban cho chúng ta sự sống đời đời. Bây giờ, chúng ta không chết, nhưng lúc đó hưởng sự sống vĩnh cửu với Đức Chúa Trời, tình yêu cao cả nhất trên thế gian này.”

Rồi tôi nói, “ối chà.” Bạn tôi nói, “Điều đáng lưu tâm ở đây là, cho dù Ngài ban cho chúng ta sự sống đời đời, và đền tội thế cho chúng ta, nhưng nếu bạn không chấp nhận ., thì đó là tùy bạn.” Tôi vẫn chưa rõ điều này, và thật may cho tôi, gã thanh niên nọ cũng không hiểu. Vì vậy, bạn tôi nói, “Được rồi, như vậy thì bạn thử tưởng tượng lái xe xuống đường. Bạn cho xe chạy 90 mph, trong khi hạn chế tốc độ là 35. Bạn đang bay xuống đường, cảnh sát thổi còi gọi bạn lại bên lề đường và viết giấy phạt. Để trả tiền phạt, ngày hôm sau bạn phải đená toà án. Khi bạn vào phòng xử án, nhìn lên, bạn thấy ông thẩm phán là cha của bạn. Và bạn nghĩ, ô hay, đó là ba của tôi. Cha của bạn nhìn bạn và noí, “Steve, con phạm luật hả?” Và rồi bạn trả lời, “Dạ.” Vì vậy ông ta noí, “Được, phạt $500 hay ngồi tù hai ngày! Ông ta gõ búa và như vậy là đủ.

“Bây giờ, vì ông công bình, ông phải thi hành án phạt. Nhưng lúc đó ông bước ra khỏi ghế thẩm phán, cởi áo choàng, lấy $500 trong túi ra và đưa cho bạn. Vì ông yêu thương bạn, ông trả tiền phạt cho bạn. Và bạn phải chấp nhận sự trả thay đó. Ông đứng vào chỗ của bạn cầm trong tay $500, nói “Con đi đi.” Cũng vậy, với Đức Chúa Trời bạn có thể nói, “Không, con chỉ trải qua thời gian sống đời đời xa lìa Ngài” Đó là sự chọn lựa của con.

Bạn tôi bày tỏ cho chúng tôi cách chấp nhận sự đền tội thế bằng cách cầu nguyện. Cậu ta nói, “Chỉ cần bạn chấp nhận sự đền tội thế của Đức Chúa Trời. Đó là Hồng Aân của Ngài ban cho chúng ta. Bạn không cần phải làm điều gì để lãnh hồng ân đó. Đó là món qùa mà Đức Chúa Trời ban cho bạn.” Đây là lần đầu tiên tôi nghe về hồng ân. Bạn tôi nói, “Đó là món qùa mà bạn chấp nhận bằng đức tin bằng cách cầu nguyện.” Và bạn tôi ngỏ ý cầu nguyện với gã thanh niên lạ mặt. Trong lúc cậu ta cầu nguyện to, tôi cũng cầu nguyện, nhưng yên lặng.

Từ giây phút đó trở đi, cuộc đời tôi mang niềm tin hoàn toàn mới mẻ. Mỗi đêm tôi đi ngủ, không còn phải lo lắng ngày mai mình có còn sống không. Tôi không còn sợ chết nữa, vì chết không kết thúc trong đêm tối. Bây giờ khi tôi chết tôi sẽ được sống đời đời, kiếp kiếp với Đức Chúa Trời, tình yêu cao cả nhất trên thế gian này. Thật là mãn nguyện.

Cha mẹ tôi cũng đã từng chấp nhận sự đền tội thế này. Họ cũng cầu nguyện với Đức Chúa Trời như tôi đã làm. Và đời sống họ cũng mang một niềm tin hoàn toàn mới mẻ. Thật đanùg ngạc nhiên khi suy nghĩ rằng họ để tôi đi đây đó, vì họ biết tôi chỉ còn sống trong 6 tháng nữa thôi. Bạn có thể tưởng tượng thật khó khăn cho họ đứng khoanh tay nhìn con trai mình chết trước mặt. Họ không thể làm điều gì được. Nhưng bây giờ, lý do duy nhất mà họ có thể làm, và lý do duy nhất mà tôi có thể bày tỏ là mỗi người chúng ta cần có Đức Chúa Giê Xu Christ trong đời sống chúng ta.

Tôi xin phép tạo cho bạn một cơ hội chấp nhận sự đền tội thế cho bạn. Nếu bạn có cách chữa AIDS, tôi chắc rằng bạn sẽ giúp tôi. Tôi biết con đường đến sự sống đời đời, đo ùlà món quà Đức Chúa Trời ban cho bạn. Vì vậy, tôi muốn nói với bạn điều này: Nếu bạn đang gặp phải một nan đề bạn không thể giải quyết được, và bạn cần người nào đo ùủng hộ và tiếp đonù bạn khi cả thế gian này xua đuổi bạn và đẩy bạn ra sau lưng, thì bạn hãy cầu nguyện với tôi ngay thì giờ này. Đây không phải là một lời nói huyền thoại hay câu thần chú nào đó. Và đây cũng không phải là một suy nghĩ xúc cảm. Nhưng hơn thế nữa là được kết hiệp với Đức Chúa Trời. Và y như bất cứ một mối liên kết nào, cũng cần có thời gian. Cần có nổ lực. Nhưng tôi giục bạn: nếu bạn thật sự cảm thấy cần điều này, đừng bỏ qua cơ hội. Bạn tự do để làm điều này.

Vì vậy, tôi cầu nguyện. Cầu nguyện không phải là điều gì đó như là nhắm mắt hay cuối đauà hay khoanh tay hay kêu lên “Halêlugia.” Không phải như thế. Đó là thái độ phát ra từ tấm lòng. Cầu nguyện là nói chuyện cùng Đức Chúa Trời, “Lạy Đức Chúa Trời, con đã phạm luật. Con đã đẩy Ngài ra khỏi cuộc đời con. Và thì giờ này con muốn trở về chấp nhận sự đenà tội thay của Ngài.” Nếu bạn cảm thấy cần, hãy cầu nguyện như thế này ngay thì giờ này. “Kính lạy Chúa Giê Xu Christ yêu dấu của con, Con cần đến Ngài. Con cám ơn Ngài vì Ngài đã chết thế cho con trên thập tự giá. Con xin Ngài ngự vào lòng con và biến đổi con trở nên con người Chúa muốn. Amen.

Bây giờ, nếu bạn chân thành cầu nguyện, bạn sẽ bắt đầu bước vào mối tương giao mật thiết và gần guĩ nhất mà bạn chưa bao giờ cảm nhận được — mối tương giao với Đức Chúa Trời. Và điều đó cũng không phải dừng lại chỉ bằng lời cầu nguyện. Nhưng mối liên hiệp với Đức Chúa Trời là một qúa trình. Điều này có nghĩa rằng mỗi ngày bạn phải tin cậy Đức Chúa Trời, không nhất thiết làm điều gì mà bạn muốn hay bạn cho là tốt, nhưng làm những gì bạn suy nghĩ Đức Chúa Trời muốn bạn làm. Tôi nghe người ta nói với tôi, “Cơ Đốc Giáo làm việc thiện cho bạn và điều đó thật là tuyệt vời.” Những tôn giáo khác không làm việc thiện cho kẻ khác sao? Đó là một hỏi hay. Tôi tin Đức Chúa Trời cho chúng ta một con đường đến với Ngài — qua sự chết của Đức Chúa Giê Xu trên thập tự giá — cho dù có một yếu tố lẽ thật trong những tôn giáo khác. Đó chỉ là luân lý đạo đức –“Hãy làm điều này bảy lần một ngày và như vậy bạn sẽ đến gần Đức Chúa Trời.” Nhưng nếu bạn cố làm việc hướng về Đức Chúa Trời, thì bao nhiêu công việc cho đủ?. Làm sao bạn biết được mình làm đủ để đạt tới đích?.

Tôi suy nghĩ Cơ Đốc Giáo tìm thấy chân lý ở đâu: Chỉ trong hồng ân của Đức Chúa Trời. Chúng ta biết rằng chúng ta không bao giờ đạt đến sự trọn vẹn, chúng ta cần cậy vào ơn thứ tha của Đức Chúa Trời. Mục tiêu là chúng ta bước theo đường lối ý chỉ của Ngài, cho dù chúng ta nhiều lần chạy quanh co. Bạn lầm lỗi, nhưng bạn cứ tiếp tục đi theo đường lối của Ngài. Bạn cứ làm việc hướng về ý chỉ của Ngài, tin cậy trong ơn điển của Đức Chúa Trời. Bạn cầu nguyện. Bạn đọc Kinh Thánh. Bạn sẽ thấy Đức Chúa Trời cần bạn điều gì. Một ngày nào đó, bạn sẽ cảm nhận được sự bình an. Mãi cho đến lúc bạn được lên Thiên Đàng, mà điều đo ù chưa thực hiện được, nhưng nó còn đời đời.

Steve Sawyer chết vì bệnh gan hoá vào ngày 13-3-1999. Anh đã trải qua những năm tháng còn lại của mình đến thăm hàng trăm trường cao đẳng, cho dù việc đi lại đã làm cho anh đau đớn gấp bội phần. Vào những ngày cuối cùng của đời mình, Steve nói rằng anh muốn nói “thêm một trường nữa.” Tại sao vậy? “Nếu tôi đã gặp phải căn bệnh này đã giết đời tôi mà hiểu được rằng cần phải liên hiệp với Đức Chúa Trời, thì thật xứng đáng. Trong niềm tin để nhận được sự sống đời đời, đó là tất cả những gì tôi muốn nói.”

Lời Kinh Thánh có chép:

“Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy: Đức Giê Hô Va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên Người” (Ê sai. 53:6).

“Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3: 16).

“Qủa thật, qủa thật Ta nói cùng các ngươi, ai nghe lời Ta mà tin Đấng đã sai Ta, thì được sự sống đời đời, và không đến sự phán xét, song vượt khỏi sự chết mà đến sự sống” (John 5:24).

“Hỡi sự chết, sự thắng của mày ở đâu? Hỡi sự chết, cái nọc của mày ở đâu?” (I Côrinhtô. 15: 55).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s