Christin Ditchfield
Chà! Vô lý!Trong nhiều năm Ebenezer Scrooge chế giễu vào những người mà ăn mừng Lễ Giáng Sinh. Rồi vài Đêm Nô-en, “người tội nhân xưa tham lam, chộp lấy, cạo, nắm chặt, vặn mạnh, ôm chặt” này đã phải đối diện với sự bất hạnh của chính ông – tính tham lam và sự ham muốn đã nô lệ ông- và sự kinh hãi kết tội đang đợi ông. Scrooge đã bước vào Tinh Thần của Lễ Giáng Sinh – Quá Khứ, Hiện Tại, và Tương Lai. Trong một lúc của lòng tràn ngập, ông đã khám phá ra ý nghĩa thật của ngày lễ ơn phước này. Và rồi:
“Ông đã trở thành tốt như một người bạn, như một người thầy, như một người đàn ông, như thành phố cũ đã biết điều đó Sau đó trở đi nó luôn nói về ông ấy, rằng ông đã biết làm thế nào để giữ cho Lễ Giáng Sinh tốt, nếu bất cứ người nào sống sẽ được hưỡng sự hiểu biết.”

Những ơn phước của lễ Giáng Sinh gắn chặt với sự đáp lời của chúng ta đối với Đứa Bé của Đấng Christ được sanh ra tại thành Bết-lê-lem cách đây 2000 năm. Khi chúng ta đọc câu chuyện Giáng Sinh trong Kinh Thánh, có ít nhất ba cách mà chúng ta trả lời với Ngài.Một cách đáp lời được đưa ra bởi người chủ quán khi Ma-ri và Giô-sép muốn tìm một chỗ để Em Bé được sanh ra. Chủ quán không thù hằn; ông không phản đối với họ, nhưng quán trọ của ông đã đầy; đôi bàn tay của ông đã đầy; tâm trí của ông bận rộn.
Lễ Giáng Sinh không phải là về những tiếng nhạc ngựa kéo xe trượt tuyết và Ông Già Nô-en. Nó cũng không phải nói về con gà tây và sự nhồi bánh, bánh nướng nhân ngọt và bánh trái cây. Chúng ta có thể có được một Lễ Giáng Sinh hạnh phúc hoàn toàn mà không cần đến bất cứ những điều này.Lễ Giáng Sinh không chỉ nói về những người chăn chiên và những nhà thông thái, một ngôi sao dẫn đường và một máng cỏ. Những thành phần đáng yêu này nằm trong sự miêu tả của Kinh Thánh về Lễ Giáng Sinh đầu tiên nhưng là tờ giấy gói quà mà trong đó Thượng Đế đã gởi đến món quà kỳ diệu nhất của Ngài. Thật là khờ dại để làm quan trọng hóa về tờ giấy gói quà hơn là về món quà có giá trị.