Christin Ditchfield
Chà! Vô lý!
Trong nhiều năm Ebenezer Scrooge chế giễu vào những người mà ăn mừng Lễ Giáng Sinh. Rồi vài Đêm Nô-en, “người tội nhân xưa tham lam, chộp lấy, cạo, nắm chặt, vặn mạnh, ôm chặt” này đã phải đối diện với sự bất hạnh của chính ông – tính tham lam và sự ham muốn đã nô lệ ông- và sự kinh hãi kết tội đang đợi ông. Scrooge đã bước vào Tinh Thần của Lễ Giáng Sinh – Quá Khứ, Hiện Tại, và Tương Lai. Trong một lúc của lòng tràn ngập, ông đã khám phá ra ý nghĩa thật của ngày lễ ơn phước này. Và rồi:
“Ông đã trở thành tốt như một người bạn, như một người thầy, như một người đàn ông, như thành phố cũ đã biết điều đó Sau đó trở đi nó luôn nói về ông ấy, rằng ông đã biết làm thế nào để giữ cho Lễ Giáng Sinh tốt, nếu bất cứ người nào sống sẽ được hưỡng sự hiểu biết.”

Có một đêm trước Giáng Sinh, khi tất cả trên đất
Từ bậc thấp hèn, Giô-sép và Ma-ri là những người không quan trọng từ một thành phố không đáng kể. Cặp vợ chồng nông dân xuất hiện là những con cờ bất lực được nói đến trong phong trào lịch sự phàm tục. Nhưng khi họ bắt đầu lên đường tới Bết-lê-hem, Thượng Đế sắp đặt một cảnh tượng cho sự giáng sinh của con Trai Ngài. Hài nhi mà Ma-ri có mang không phải là Sê-sa, một con người sẽ được tuyên bố là Thượng Đế, nhưng là một sự huyền diệu trọng đại hơn nhiều – Thượng Đế đã trở thành con người!