Món Quà Kỳ Diệu Nhất

Peter Jeffery

Lễ Giáng Sinh không phải là về những tiếng nhạc ngựa kéo xe trượt tuyết và Ông Già Nô-en. Nó cũng không phải nói về con gà tây và sự nhồi bánh, bánh nướng nhân ngọt và bánh trái cây. Chúng ta có thể có được một Lễ Giáng Sinh hạnh phúc hoàn toàn mà không cần đến bất cứ những điều này.Lễ Giáng Sinh không chỉ nói về những người chăn chiên và những nhà thông thái, một ngôi sao dẫn đường và một máng cỏ. Những thành phần đáng yêu này nằm trong sự miêu tả của Kinh Thánh về Lễ Giáng Sinh đầu tiên nhưng là tờ giấy gói quà mà trong đó Thượng Đế đã gởi đến món quà kỳ diệu nhất của Ngài. Thật là khờ dại để làm quan trọng hóa về tờ giấy gói quà hơn là về món quà có giá trị.

Lễ Giáng Sinh là nói về món quà của Thượng Đế. Đó là về Chúa Giê-xu. Không có Chúa Giê-xu Christ, thì có thể có một mùa giữa mùa đông về sự ăn uống, nhưng bạn không thể không có mùa ĐẤNG-CHRIST. Món quà kỳ diệu của Thượng Đế với chúng ta không phải là một nhà chính trị gia, một triết lý gia, hay một người thầy giáo giỏi khác – thế giới có rất nhiều người như vậy. Thượng Đế đã gởi Con duy nhất của Ngài xuống thế gian bởi vì thế gian không có Đấng Cứu Rỗi và rất cần một Đấng như vậy. Continue reading “Món Quà Kỳ Diệu Nhất”

Món Quà

Quá thường thì Lễ Giáng Sinh bị nuốt mất trong sự bận rộn của mua sắm và gởi những cái thiệp và việc gói những món quà. Khi chúng ta hối hả chung quanh, chúng ta thường mất đi sự kỳ diệu của Lễ Giáng Sinh là gì.

Lễ Giáng Sinh đã bắt đầu với một món quà được ban cho loài người hai ngàn năm về trước. Đó là một đứa trẻ, đã sinh ra tại chuồng ngựa ở Bết-lê-hem và nằm trong máng cỏ. Sự sinh ra của Ngài đã được loan truyền bởi những nhà thông thái đã được dẫn đường từ Phương Đông bởi một ngôi sao rất đặc biệt.

Đó là một món quà mà chúng ta cần nhất: một Đấng Cứu Rỗi, Con Thánh của Thượng Đế. Đây là tin lành đã được tuyên bố bởi thiên sứ: ” Đừng sợ chi; vì nầy, ta báo cho các ngươi một Tin Lành, sẽ làm một sự vui mừng lớn cho muôn dân; ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu thế, là Christ, là Chúa” (Lu-ca 2:10-11). Continue reading “Món Quà”

Câu Chuyện Đêm Yên Lặng

Vào Đêm Giáng Sinh 1818, bài ca tiếng Đức “Stille Nacht! Heilige Nacht!” được hát lên lần đầu tiên trong Thánh Đường St. Nikolaus trong ngôi làng nhỏ Oberndorf, tám dặm về phía bắc của Salzburg, Áo Quốc. Sự phổ thông của “Đêm Yên Lặng” có thể gần như được gọi là huyền diệu. Lúc bấy giờ không có một nhân vật nỗi tiếng để hát trong một buổi khai diễn toàn cầu và một hệ thống truyền thông để loan ra sự nỗi tiếng của bài hát ấy. Dù vậy người sáng tác nhạc tường thuật rằng “sáng tác đơn giản đó” . . . .đã lập tức được sự ủng hộ.” Từ đó bài hát tiếp tục trở thành một trong những ca khúc được yêu chuộng nhất trên thế giới.

Chúng ta có thể không bao giờ biết được chính xác bối cảnh của câu chuyện, nhưng trước buổi thờ phượng Đêm Chúa Giáng Sinh đó, vị linh mục trẻ Joseph Mohr yêu cầu người đánh đàn organ Franz Gruber sáng tác một điệu nhạc đệm cho lời nhạc của ông, một bài thơ Mohr đã viết hai năm trước đó. Khoảng 1819, một người làm đàn organ từ Fugen, tên là Carl Maraucher, nghe nói về bài hát này khi ông đến Orberndorf. Ông thích bài hát nhiều đến nỗi ông đã đem “Đêm Yên Lặng!” trở về tỉnh nhà của mình, và từ đó nó đã loan ra khắp thế giới, lan đến bờ biển Mỹ lần đầu tiên năm 1839, khi những ca sĩ Rainer từ Áo Quốc đến trình diễn tại thành phố New York. Sứ điệp quyền năng của sự an bình thiên thượng trong bài hát đã vượt qua mọi biên giới và mọi cản trở về ngôn ngữ, được chuyễn dịch sang 300 thứ tiếng. Bây giờ, gần 200 năm sau, “Đêm Yên Lặng!” là một trụ neo cho những lễ kỹ niệm Chúa Giáng Sinh khắp toàn thế giới. Continue reading “Câu Chuyện Đêm Yên Lặng”