Christin Ditchfield
Không có điều gì giống như là sự tự do trên con đường rộng mở…. Không có văn phòng ngột ngạt, không có những chồng giấy tờ làm việc, không có người giám sát xem chừng bạn mỗi năm phút. Ra ngoài trên con đường, bạn tự do – tự do để làm những sự chọn lựa của chính bạn và là chính bạn.Dĩ nhiên, có lúc con đường dài một tí. Bạn nhớ những người thân yêu của bạn. Gia thông đông đúc hay thời tết xấu. Thiết bị của bạn bị hư. Bạn cuối cùng lại tiếp tục, nhưng chỉ thấy những dặm đường trống vắng kéo dài trước bạn như là vô tận. Sự cô đơn có thể tràn ngập – không nói đến sự cám dỗ.
Vào những lúc như vậy, bạn muốn bạn có một người bạn, người để chia xẻ cuộc hành trình. Người nào đó để có bầu bạn – và đi đúng đường. Người để ở cùng, không phải chỉ cho một đoạn đường ngắn, nhưng cho một đoạn đường dài. Continue reading “Cho Một Đoạn Đường Dài”

Bất kể điều gì mà bất cứ người nào đó cố gắng nói với chúng ta, chúng ta đều biết rằng còn có nhiều điều nữa trong cuộc sống hơn những gì mà chúng ta thấy bằng mắt của chúng ta, nghe bằng đôi tai của chúng ta, hay cảm giác bằng những giác quan của chúng ta. Bằng cách nào đó trong tự nhiên của chúng ta, chúng ta tin rằng có điều gì đó lớn hơn chính bản thân chúng ta, rồi tìm đến và cầu khẩn tới một quyền năng cao hơn.
Có một số người với cả lòng thành hơn ngay cả tôi trong bao cố gắng – mà không thành công – để tìm ý nghĩa, chân lý và mục đích cho cuộc sống.Nhưng tại trường đại học tôi có để ý thấy một nhóm người – tám sinh viên và hai viên chức ban phân khoa – với cái gì đó là lạ. Dường như họ biết rõ lý do và điều họ tin. Tôi muốn điều mà tôi đã thấy.