Tôi Còn Học Hỏi Để Tha Thứ

Corrie ten Boom

Tại một nhà thờ ở Munich nơi tôi đang thuyết trình vào năm 1947, tôi gặp ông ta – một người đàn ông to lớn đầu hói trong một chiếc áo khoác màu xám, cái nón màu nâu kẹp giữa hai bàn tay ông. Thoạt đầu, tôi nhìn thấy cái áo khoác và cái nón nâu, rồi kế đến, bộ đồ đồng phục và cái nón sắt có hình cái sọ và hai cái xương bắt chéo.Những ký ức về trại tập trung trở về trong phút chốc: cái phòng rộng lớn, đèn mờ mờ trên đầu, một đống quần áo và giầy dép lâm ly ở giữa sàn nhà, sự hổ thẹn phải đi trần truồng ngang qua người đàn ông này. Tôi có thể thấy khung hình yếu đuối của chị tôi đi trước tôi, những cái xương sườn rõ ràng bên dưới làn da. Continue reading “Tôi Còn Học Hỏi Để Tha Thứ”

Ngợi Khen Chúa!

Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê hô va!
Mọi đều gì ở trong ta hãy ca tụng danh Thánh của Ngài!
Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê hô va,
Chớ quên các ân huệ của Ngài.
Aáy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi,
Chữa lành mọi bệnh tật ngươi
Cứu chuộc mạng sống ngươi khỏi chốn hư nát,
Lấy sự nhơn từ và sự thương xót mà làm mão triều đội cho ngươi.
Ngài làm cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon,
Tuổi đang thì của ngươi trở lại như của chim phụng hoàng. Continue reading “Ngợi Khen Chúa!”

Ngôi Mộ Trống Không

Buổi sáng vào ngày thứ ba sự ảm đạm và giá lạnh của ngày thứ Sáu đã trôi qua. Thiên sứ đã lăn hòn đá ra và tuyên bố rằng, “Ngài không ở đây đâu Ngài sống lại rồi” (Ma-thi-ơ 28:6). Thế giới lại bật lên sự sống. Con Trời đã sống lại!

Chúa Giê-xu đã phán rằng, “Ta là sự sống lại và sự sống. Kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi, còn ai sống và tin ta thì không hề chết” (Giăng 11:25-26). Continue reading “Ngôi Mộ Trống Không”