Viết bởi Christin Ditchfield
Sự lạ lùng. Đó là cách duy nhất để diễn tả sự chuyển hóa lạ thường mà đã xảy ra trong cuộc đời của John Newton. Newton đã sinh ra tại Luân-Đôn (London) vào năm 1725. Mẹ anh đã chết khi anh bảy tuổi. Cha của anh đã gởi anh ra biển vào lúc mười một tuổi. Từ việc làm đầu tiên như một cậu bé trong căn-bin (cabin) rồi đến một người giúp việc trên sàn tàu, John đã bị đặt vào một cuộc đời say sưa, thuộc trần tục và trái luân lý – và anh đã đi theo nó. Không lâu sau, John đã trội hơn những người bạn cùng tuổi của anh về tư cách tàn bạo. Nhạy bén – thông minh và chế nhạo, anh đã viết những bài hát xúc phạm chế giễu những viên chức của chiếc tàu và diễn tả sự coi thường của anh bởi quyền thế của họ. Anh đã tự làm vui bằng cách đầu tư vào những lời chửi thề mới và hướng dẫn những người bạn cùng tuổi của anh làm những cuộc chạy trốn nguy hiểm và táo bạo. Anh thường bỏ trốn nhiệm vụ của anh. Khi vẫn còn trong tuổi niên thiếu của anh, John đã nói chung đã bị bắt làm nô lệ trên đồn điền ở Châu Phi và đã gần chết. Nhưng thay vì làm trấn tĩnh anh lại, thì kinh nghiệm chỉ thoả mãn để làm mạnh thêm tinh thần chống đối của anh. Continue reading “Ơn Huệ Lạ Lùng”

Dù sớm hay muộn thì nó cũng sẽ xảy đến với tất cả chúng ta. Thời điểm sẽ đến cho chúng ta để lấy hơi thở cuối cùng và qua đời này rồi vào đời kế tiếp. Qua nhiều năm, lịch sử đã ghi lại vài “lời nổi tiếng cuối cùng”Tôi không bao giờ cảm thấy tốt hơn.
Thường thường vào một buổi chiều vui vẻ ở Portland, Maine, Henry Wadsworth Longfellow có thể được nhìn thấy trên đường đến Portland Head Light để viếng thăm bạn của anh ta, những người canh giữ ngọn hải đăng. Bây giờ, trên tấm bảng bằng đồng gần đó, hướng ra ngoài khơi, là khổ thơ cuối của bài thơ nổi tiếng của anh ta, Ngọn Hải Đăng.Chèo ra! chèo ra! Hỡi bạn, những thuyền uy nghi!